Ánh sáng trong sân chùa
Chùa Thiên Minh chúng tôituy không phải là nơi có nhiều khách hành hương, song vẫn thường có người đếnviếng và thắp hương.
Có cô Phật tử họ Lý, một năm đến chùa mấy lần, thành khẩn khấn nguyện trướctượng Phật, còn cúng tiền hương đèn. Cô đến nhiều lần, riết thành quen thuộc.Sư phụ cũng tiếp chuyện với cô thân hơn các Phật tử khác.Cô Phật tử này thắp hương xong hay đến chuyện vãn với sư phụ. Chúng tôi biếtchồng cô làm cán bộ trong thành thị, lúc còn trẻ làm công nhân viên chức, cuộcsống ổn định, vui vẻ.
Giờ đây, do chồng cô làm cán bộ ngày càng to, bắt đầu có người ghen ghét, tìmcách hãm hại. Cách một thời gian lại có thư nặc danh gởi cho Bộ Thanh tra, kểnhiều việc không hay về ông, lời đồn đại không ngừng, thường thường có người lénxem xét cuộc sống riêng tư của họ. Cô Lý rất lo lắng, đến ngủ cũng không yênổn, lo cho chồng xảy ra việc không hay, nên cô hay đến chùa cầu nguyện. Tronglời khấn nguyện của cô, quan trọng nhất là cầu Phật phù hộ cho chồng.Cô kể chuyện với sư phụ, đến đoạn thương tâm thường rớt nước mắt. Cô hỏi sư phụTrí Duyên, nếu như có biện pháp nào hay để tiêu trừ ách nạn, như tổ chức phápsự hay trai đàn… dù khó khăn mấy cô cũng làm.
Lần đó, sư phụ Trí Duyên bảo cô: “Chỉ cần thành tâm cầu Phật gia hộ, làm việc gìphải thanh bạch, thì hẳn nhiên không xảy ra chuyện gì”. Nghe câu trả lời của sưphụ, cô không hài lòng lắm, vẫn không thể an tâm, nên lâu lâu lại hỏi thăm sưphụ một lần. Sư phụ liền chỉ ra sân chùa, bảo: “Hãy cầu nguyện hào quang Phậtchiếu soi vào sân, rồi chiếu đến gia đình của cô”. Nghe vậy cô mới hài lòng, antâm trở về nhà.
Một lúc sau, Giới Sân bước ra ngoài phòng, phát hiện ánh nắng chiếu vào sân tuyrất gắt, nhưng vẫn còn vài góc ánh mặt trời không cách nào chiếu tới được. Sưphụ dạy: “Nếu như muốn được ánh nắng mặt trời chiếu soi, phải đứng vào giữasân, nếu cứ trốn vào góc sân, thì Phật cũng không cách nào giúp được”.
(st - Quán Cháo Trắng)
Có cô Phật tử họ Lý, một năm đến chùa mấy lần, thành khẩn khấn nguyện trướctượng Phật, còn cúng tiền hương đèn. Cô đến nhiều lần, riết thành quen thuộc.Sư phụ cũng tiếp chuyện với cô thân hơn các Phật tử khác.Cô Phật tử này thắp hương xong hay đến chuyện vãn với sư phụ. Chúng tôi biếtchồng cô làm cán bộ trong thành thị, lúc còn trẻ làm công nhân viên chức, cuộcsống ổn định, vui vẻ.
Giờ đây, do chồng cô làm cán bộ ngày càng to, bắt đầu có người ghen ghét, tìmcách hãm hại. Cách một thời gian lại có thư nặc danh gởi cho Bộ Thanh tra, kểnhiều việc không hay về ông, lời đồn đại không ngừng, thường thường có người lénxem xét cuộc sống riêng tư của họ. Cô Lý rất lo lắng, đến ngủ cũng không yênổn, lo cho chồng xảy ra việc không hay, nên cô hay đến chùa cầu nguyện. Tronglời khấn nguyện của cô, quan trọng nhất là cầu Phật phù hộ cho chồng.Cô kể chuyện với sư phụ, đến đoạn thương tâm thường rớt nước mắt. Cô hỏi sư phụTrí Duyên, nếu như có biện pháp nào hay để tiêu trừ ách nạn, như tổ chức phápsự hay trai đàn… dù khó khăn mấy cô cũng làm.
Lần đó, sư phụ Trí Duyên bảo cô: “Chỉ cần thành tâm cầu Phật gia hộ, làm việc gìphải thanh bạch, thì hẳn nhiên không xảy ra chuyện gì”. Nghe câu trả lời của sưphụ, cô không hài lòng lắm, vẫn không thể an tâm, nên lâu lâu lại hỏi thăm sưphụ một lần. Sư phụ liền chỉ ra sân chùa, bảo: “Hãy cầu nguyện hào quang Phậtchiếu soi vào sân, rồi chiếu đến gia đình của cô”. Nghe vậy cô mới hài lòng, antâm trở về nhà.
Một lúc sau, Giới Sân bước ra ngoài phòng, phát hiện ánh nắng chiếu vào sân tuyrất gắt, nhưng vẫn còn vài góc ánh mặt trời không cách nào chiếu tới được. Sưphụ dạy: “Nếu như muốn được ánh nắng mặt trời chiếu soi, phải đứng vào giữasân, nếu cứ trốn vào góc sân, thì Phật cũng không cách nào giúp được”.
(st - Quán Cháo Trắng)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét